Sunday, 17/11/2019 - 14:55|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường TH Dịch Vọng B

Cảm xúc ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11

“Cảm xúc ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.

“Cảm xúc ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.

“Lặng xuôi năm tháng êm trôi.

Con đò kể chuyện một thời rất xưa

Rằng người chèo chống đón đưa

Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều.

Bay lên tựa những cánh diều

Khách ngày xưa đó ít nhiều lẵng quên

Rời xa bến nước quên tên

Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười.

Giọt sương rơi mặn bên đời

Tóc thầy bặc trắng giữa trời chiều đông

Mắt thầy mòn mỏi xa trông

Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian…”

Những câu chữ trong bài thơ “ Thầy và con đò xưa” luôn đem lại cho người ta một cảm giác thật lạ, có cái gì đó thiêng liêng, có cái gì đó nghèn nghẹn, một chút nuối tiếc, một chút buồn man mác…

Sắp đến ngày nhà giáo Việt Nam, ngày mà người ta tặng riêng để tri ân những người làm thầy, chúng ta ai cũng là học trò, chúng ta ai cũng có những người thầy của riêng mình. Những con người đã chắp cánh ước mơ, hoài bão tươi đẹp về tương lai, xây đắp những giấc mơ về sự thành đạt và cả niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Phải chăng những điều hay lẽ phải, những nét đẹp trong tâm hồn của mỗi con người đều được khơi nguồn từ tay những người hướng đạo. Những con người đã dành một phần cuộc đời mình để trau chuốt, dẫn dắt học trò thân yêu từng bước đi trên con đường còn bao chông gai phía trước.  “Nghề giáo như nghề chèo đò, phải đưa những con đò đến được bờ bên kia” để làm tròn sứ mệnh cao cả của mình, “người lái đò’’ phải cố gắng giữ làm sao cho đò được vững chắc. Mà có mấy ai biết được rằng, trong suốt chặng đường ấy, họ phải vượt qua bao nhiêu gian nan vất vả, phải dùng hết sức lực của bản thân để chống chọi với “mưa to”, “gió lớn”. Khách sang sông rồi , “ người lái đò” lại quay về bến. và hành trình lại bắt đầu… Cứ thế, cứ thế, những người thầy đã dành trọn cuộc đời để dạy dỗ cho tất cả những đứa con thân yêu của họ, không quản khó khăn, mệt mỏi. Cho dù ngày qua ngày họ chỉ mãi lặp đi lặp lại những công thức, những bài giảng hàng nghìn, hàng vạn lần như thế, nhưng họ vẫn không buồn chán, bởi vì trong trái tim họ chỉ có duy nhất một khát khao – uốn nắn, dạy dỗ lớp trẻ hôm nay thành người.

Xã hội phát triển, nhu cầu cuộc sống và sự thực dụng của con người khiến cho nhiều điều đổi thay, nhưng có những điều muôn đời không thể nào thay đổi được đó chính là “tình nghĩa thầy trò. Lục lại trong trái tim mình, ẩn sâu trong hoài niệm là cả một miền cảm xúc thủa cắp sách tới trường, hình ảnh đẹp vô cùng của những người thầy say sưa trong bài giảng, những cái nhíu mày, ánh mắt nghiêm nghị, nụ cười hiền hòa, cái xoa đầu đôi khi làm đầu tóc ta rối bù, lời trách mắng, những câu nói động viên khích lệ… mộc mạc thôi, bình dị thôi mà sao khó phai đến vậy.

Ngày nhà giáo, ta nhớ về thầy cô ta… học trò của ta lại nhớ về ta…

Nguồn: truong-th-dich-vong-b.caugiay.edu.vn
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 31
Hôm qua : 86
Tháng 11 : 1.570
Năm 2019 : 21.971